VỀ CHUYỆN ĐI LÀM!

Đi làm chỗ nào cũng thế thôi, chẳng có chỗ nào là hoàn hảo 100% cả, kể cả nhà nước lẫn tư nhân. Người trẻ đa phần lúc nào cũng muốn đi làm ở những nơi đáp ứng nhu cầu mình đủ 10/10. Nhưng em ơi, không có đâu.

Chỗ thì em sẽ bức xúc vì sếp, sếp nóng tính, sếp không hiểu nhân viên, sếp o ép, sếp trái gió trở trời như thời tiết, sếp ép buộc quá đáng,….

Chỗ em bức xúc vì đồng nghiệp, đồng nghiệp thảo mai thảo mốt, hay soi nhau, túm năm tụm ba nói xấu nhau, chỉ trích nhau, hạ bệ nhau, chơi xấu abc rồi lại tới xyz

Chỗ em lại bức xúc vì chế độ đãi ngộ lương thưởng không như ý. Lương thấp quá, thưởng mãi mới kí, trả tiền thì chậm, thanh toán hóa đơn thì lâu mà thủ tục hỗ trợ thì ôi thôi, đúng là một mớ rắc rối lằng nhằng.

Nhưng em đâu biết,

Chả có chỗ quái nào mà công ty sẽ đáp ứng được nguyện vọng của em hết thảy.

Thế này nhé, người ta sẽ vắt kiệt sức lao động của em như vắt chanh vậy. Họ có thể trả cho em mức lương cao nhưng em sẽ phải làm ngày làm đêm với những deadline chất đống tới tận cổ.

Ô hay, thế thì tôi cứ phải chấp nhận những bất công trong chỗ làm đó hay sao? Nói nghe đến buồn cười!

Không không, tình yêu ạ. Tôi chỉ nói cho em nghe để em hiểu về thực trạng bây giờ. Em phải hiểu đến những ông lớn như Google, Youtube còn bị kêu ca, lên án và gặp nhiều vấn đề khác. Hiếm có bộ máy doanh nghiệp nào được nhân viên tôn vinh hay hài lòng trọn vẹn lắm.

Điều quan trọng ở đây là gì?

Là em có học hỏi được gì ở công ty hay không?
Kiến thức của em có được trau dồi, bản thân em có thay đổi tích cực hơn khi đi làm hay không?

Một năm sau khi em làm ở vị trí bây giờ, mức lương em có khác, kiến thức em có khác, con người em có được nâng lên hay không?

Nếu ở chốn công sở, em vẫn được học tập, nâng cấp bản thân thì hãy tận dụng triệt để cơ hội đó. Giá trị em nhận vào bản thân mình, kiến thức ở trong óc em, thằng khác có muốn cướp, muốn lấy có mà lấy bằng trời.

Còn nếu em cảm thấy bản thân mình thụt lùi đi, kiến thức chẳng thấy thu vào mà người thì cứ ì ạch ra.

Thì tôi khuyên em, hãy ra đi. Ra đi một cách lịch sự, văn minh và sòng phẳng.

Vậy thôi!

Sưu tầm- theo: Kiến thức kinh tế